Bà Phan Thị Tranh ở Tam Dương-Vĩnh Phúc- người được cho là có khả
năng chữa bệnh bằng cách “nghe hát bắt tay uống lá mát”, đã
bày tỏ nguyện vọng được các nhà khoa học nghiên cứu để có kết luận.
"Hồi tôi mười tuổi, một hôm con lợn nái của gia đình bỏ cám, vì
nghèo đói, con lợn đó như là gia sản của gia đình khiến mọi người đều lo
lắng, nhưng tự thâm tâm tôi thì chẳng thấy gì là ghê gớm nên nói
mọi người không phải lo, nó sẽ khỏi ngay thôi.
Nói xong, tôi bốc một nhúm muối, chạy ra ném vào đầu con lợn và ngồi
hát, một lúc sau thì con lợn dậy ăn hết cả một máng cám. Sau đó, mỗi
lần lợn gà nhà tôi bị ốm đau gì, tôi cứ đi hái lá về quẳng
cho chúng ăn, không dám cho bố mẹ tôi biết rõ, vì sợ nhiều
người trong làng biết lại tìm đến.
Bà Phạm Thị Tranh.
Hồi đó cũng không nghĩ mình có khả năng đặc biệt gì đâu,
cho đến năm tôi mười ba tuổi, bầm (mẹ) tôi bị một cái mụn ở sau
đốt sống cổ, cái nhọt này cực kỳ nguy hiểm, vì nó nằm đúng huyệt
đại trùy. Có nhiều trường hợp, bác sĩ cũng không dám đụng dao kéo,
vì không khéo bệnh nhân rất dễ bị tử vong hoặc bại liệt vĩnh viễn khi
xử lý cái nhọt này.
Bầm tôi khi đó sáu mươi sáu tuổi, bị sốt cao mà không có cách
gì hạ được. Lúc đó, tôi hát liền một mạch mấy bài, từ bài này đến
bài khác, bầm tôi còn mắng, bảo tôi bị dở, tôi vẫn cố hát
tiếng. Cái nhọt xẹp dần rồi tan hẳn, bầm tôi khỏi bệnh hiểm nghèo,
bây giờ cụ hơn tám chục tuổi rồi, ở ngay gần đây thôi", bà Tranh
cho biết.
- Sau đó bà bắt đầu cứu chữa cho những người khác?
“Bệnh nhân” đầu tiên của tôi là thằng bé hàng xóm (tôi không
nhớ tên nó là gì), con nhà cô Tháp trong làng. Thằng bé bị
miệng nôn trôn tháo, mẹ nó chạy sang bảo tôi “Bá giúp cho thằng
con em với”, tôi bảo mẹ con cô ấy không được nói với ai, chờ
tôi hái cho hai miếng lá uống thì sẽ khỏi, sau đó tôi hái
miếng lá, nói cô ấy đem về cho thằng bé uống, mai sang lấy
miếng nữa.
Hôm sau cứ chờ mãi cô ấy sang lấy lá cho thằng bé để mình
còn ra đồng, chẳng thấy đâu, đi ra đầu làng gặp mẹ nó, cô Tháp
ấy đã bảo “Nó khỏi rồi, đang chạy nhảy rồi bá ạ”. Thằng bé
con ấy giờ đang học đại học, thỉnh thoảng nhắc lại chuyện ấy
nó vẫn không tin đó là sự thực.
Dần dần, “tiếng lành đồn xa”, dân trong làng có chuyện gì
cũng kéo đến nhờ giúp. Ai có lợn gà bỏ cám, trâu bò bỏ cỏ,
rồi người ốm đau bệnh tật… cũng gọi “bá Tranh ơi”.
Gọi là “thuốc” cũng được, mà không phải cũng không sao, vì
nó là những loại lá tôi hái quanh vườn nhà, sau đó được tôi
truyền năng lượng từ mình để người bệnh nhận được, tùy theo
khả năng nhận truyền tần sóng và khả năng, sức đề kháng của
cơ thể thì sẽ khỏi nhanh chóng, lâu mau.
- Những lá cây này được bà nhặt hái, thu lượm ở đâu? Và bà không muốn nhiều người biết đến?
Vì nhiều người kéo đến thì tôi sẽ phải “làm” nhiều, cũng
vất lắm chứ! Còn lá cây thì lúc đầu là những cây cối trong
vườn nhà thôi, sau đó thì tôi đi lên núi. Có lúc là lá rau má,
lá mít, hoặc có khi chỉ là cây rau dền. Cứ chỗ nào mình có
cảm giác có tần sóng trùng với cơ thể mình thì tôi đến hái
lá ở chỗ đó.
Nói không điêu chút nào, chứ hai mươi mốt năm nay, tôi không
ngủ đêm nào rồi. Cứ tầm 8h tối, hoặc 9h, 10h (tùy thuộc vào
sự cảm nhận mỗi ngày) là tôi đi lên núi Tam Đảo, hoặc đi trên
đường, lên Đền Hùng… cứ đi như thế thôi, chỗ nào có cảm giác
có nguồn năng lượng thì mình dừng lại, tiếp nhận.
- Không ngủ triền miên thế có ảnh hưởng gì đến sức khỏe của bà không?
Không sao cả, chỉ ngày nào dừng “làm việc” hoặc tự mình
thấy “thèm” cơm thèm thịt, mà cố ăn thì trọng lượng cơ thể sẽ
tự hao đi mất thôi. Ngày nào mà không hát, không đi thì trong
người rất bứt rứt khó chịu, không làm gì được cả.
- Tại sao bà không chọn hình thức tiếp cận khác với bệnh nhân mà lại là hát và bắt tay?
Nói ra đừng cười tôi nhé (cười), là vì tôi rất thích hát.
Tôi thuộc rất nhiều bài hát, từ dân ca đến ca dao hò vè, các
bài hát ca ngợi đất nước.
Khi tôi hát hoặc bảo người ta đếm “1, 2, 3” có nghĩa là lúc
đó tôi đang nghe tiếng để nhận thông tin và tần sóng từ họ để
chuyển tần sóng, năng lượng từ mình ngược lại đến người đối
diện.
Cũng thông qua việc bắt tay, tôi đã truyền năng lượng cho người
bệnh, những loại lá cây rừng này là phương tiện dẫn truyền nguồn năng
lượng từ cô đến người bệnh để cùng hỗ trợ quá trình nhận dẫn sau
này.
Có những lần có đoàn kiểm tra trên huyện, xã xuống yêu cầu
tôi dừng việc “khám bệnh” bằng “hát và bắt tay”, tôi bảo tôi
có làm gì sai trái đâu, tôi không khám bệnh cấp thuốc, tôi chỉ
hát cho mọi người nghe thôi, còn nếu cấm tôi hát thì cứ cấp
cho tôi một tờ giấy, tôi sẽ tuân theo.
Còn hiện nay, tôi chỉ mong các nhà khoa học hãy cùng “nghiên
cứu”, “kiểm tra” tôi để có những kết luận cụ thể, tránh việc
cho rằng đây là những điều mê tín dị đoan, hoặc lừa bịp.
Theo Phương Minh (Tiền Phong)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét